Đối thủ không cướp khách của bạn, bạn đang để khách tự đi – AI FOR BUSINESS

Đối thủ không cướp khách của bạn, bạn đang để khách tự đi

Written by

in


Mùa thu năm 219, Quan Vũ đang thắng lớn nhất đời mình.

Ông vây Phàn Thành. Nước sông dâng, bảy đạo quân cứu viện của Vu Cấm bị nhấn chìm, Vu Cấm đầu hàng, Bàng Đức bị chém. Sử chép bốn chữ về ông lúc đó: uy chấn Hoa Hạ — uy thế làm rung động cả vùng Trung Nguyên. Tào Tháo ngồi bên kia còn bàn tới chuyện dời đô để tránh.

Trong đúng những ngày ấy, sau lưng ông, Kinh Châu gần như trống.

Lã Mông cho quân nấp trong khoang thuyền, người chèo mặc áo trắng giả làm lái buôn, ngược sông lên. Các chốt canh dọc bờ bị bắt gọn từng cái một, không chốt nào kịp đốt lửa báo hiệu. Rồi Giang Lăng mở cửa. Công An mở cửa. Hai người giữ hai thành ấy đều là người của Quan Vũ.

Ông quay về thì không còn gì để về. Quân tan dần dọc đường — vì trong thành, gia quyến của lính vẫn được đối đãi tử tế, và tin đó được thả ra ngoài. Lính nghe nhà mình vẫn yên thì không còn lý do gì để đánh nữa.

Đầu năm sau, Quan Vũ chết ở Mạch Thành.

Kinh Châu không mất trong một trận đánh. Nó mất trong khoảng thời gian không ai để ý tới nó.

Đây là thế trận thứ tư trong năm thế tôi hay gặp. Tôi gọi nó là thế thành thủng.


Thử một phép đếm, mười phút thôi

Mở tin nhắn trang bán hàng của bạn ra. Mở cả Zalo, cả điện thoại.

Đếm xem ba mươi ngày qua có bao nhiêu người hỏi mua. Người nhắn hỏi giá, hỏi còn hàng không, hỏi tư vấn — tính hết.

Rồi làm việc thứ hai, việc này mới đau: bên cạnh mỗi cái tên, đánh dấu đã có ai liên lạc lại chưa.

Xong rồi thì làm việc thứ ba. Trong số đã liên lạc, có bao nhiêu người được liên lạc lần thứ hai? Lần thứ ba?

Con số rơi rất nhanh sau lần một. Gần như lần nào cũng vậy.

Chỗ chênh lệch giữa cột “đã hỏi” và cột “đã được theo tới nơi” chính là lỗ thủng trên thành của bạn. Nó không nằm trong báo cáo nào cả. Không kế toán nào ghi nó vào sổ.


Vì sao bạn đau ở đây mà lại đi chữa chỗ khác

Doanh thu hụt. Phản xạ đầu tiên gần như luôn là: “phải kiếm thêm khách.”

Chạy thêm quảng cáo. Làm thêm nội dung. Thuê thêm người bán.

Tôi hiểu vì sao phản xạ đó mạnh đến thế. Vì thiếu khách mới là thứ nhìn thấy được — đơn ít, tin nhắn thưa, ai cũng cảm nhận được.

Còn khách đã hỏi rồi mà rơi mất thì không ai cảm nhận được gì cả.

Người đó không phàn nàn. Không đòi hoàn tiền. Không để lại đánh giá một sao. Họ nhắn một câu, chờ, rồi thôi — và trong công ty bạn không có một dòng nào ghi lại rằng họ đã từng đến.

Khách rơi thì không kêu. Đó là lý do duy nhất khiến thế trận này sống dai đến vậy.

Trong khi đó, người đã hỏi bạn là người đã đi được nửa đường: họ biết bạn tồn tại, họ có nhu cầu thật, họ đã tự tay gõ một câu hỏi. Kéo một người lạ đi hết nửa đường ấy tốn bao nhiêu tiền, bạn biết rõ hơn tôi.

Bạn đang đổ tiền vào cửa trước để rước người vào, trong khi cửa sau vẫn mở.


Ba dấu hiệu bạn đang ở trong thế này

Một. Tháng vừa rồi bao nhiêu người hỏi mua, bao nhiêu người mua thật? Nếu phải đi tìm mới trả lời được thì nghĩa là chưa ai đếm. Mà việc gì không ai đếm thì cũng không ai giữ.

Hai. Từ lúc một người để lại số điện thoại tới lúc có người gọi lại — bao lâu? Đừng lấy con số trung bình cho đẹp. Lấy lần chậm nhất trong tuần vừa rồi. Con số đó mới là con số thật, vì nó cho biết hệ thống của bạn xấu tới mức nào khi không ai để ý.

Ba. Một người hỏi rồi không mua — sau đó chuyện gì xảy ra? Nếu câu trả lời là “thì thôi”, đó là lỗ thủng lớn nhất trong cả bài này. Phần lớn người mua không mua ở lần chạm đầu tiên. Họ mua ở lần thứ ba, thứ năm — nếu tới lúc đó vẫn còn ai nhớ tới họ.


Chỗ hầu hết người ta làm sai

Học viên ngồi trầm tư trong lớp đào tạo AI
Con số ở nước đi thứ nhất thường làm người ta ngồi im một lúc

Nhận ra rồi, người ta thường rơi vào một trong hai hướng. Cả hai đều không vá được thành.

Hướng thứ nhất: bơm thêm khách vào.

Tăng ngân sách quảng cáo, đẩy mạnh nội dung, mở thêm kênh. Khách vào nhiều hơn thật. Và rơi ra nhiều hơn thật.

Đổ nước vào một cái thùng thủng thì nước chảy nhanh hơn, chứ thùng không đầy hơn. Vá thành trước, rồi hãy bơm thêm khách. Đây là thứ tự, không phải lời khuyên chung chung — làm ngược thứ tự là mỗi đồng quảng cáo đều chảy qua đúng cái lỗ cũ.

Hướng thứ hai: trách người bán.

“Đội sale yếu quá.” Rồi đi thuê khoá đào tạo kỹ năng chốt đơn.

Nhưng ngồi nhìn kỹ vào chỗ khách rơi thì gần như lần nào cũng thấy: khách không rơi ở lúc thương lượng giá. Khách rơi ở khoảng trống giữa hai lần liên lạc. Người bán bận với năm khách đang nóng, và cái tên hỏi từ thứ Ba tuần trước cứ thế trôi xuống dưới.

Đó không phải lỗi kỹ năng. Đó là giới hạn trí nhớ của một con người. Người bán giỏi nhất bạn từng gặp cũng chỉ ôm được chừng đó cái tên trong đầu.

Và trí nhớ thì không sửa được bằng đào tạo.

Bạn không thiếu người bán giỏi. Bạn thiếu một thứ không bao giờ quên.


Ba nước đi, đi đúng thứ tự

Hai người cùng xem điện thoại trong giờ thực hành
Lần chạm đầu tiên không cần dài. Chỉ cần nhanh.

Nước một — đếm chỗ rơi, chưa vá gì

Lấy danh sách người hỏi trong ba mươi ngày qua. Đánh dấu ai đã được liên lạc lại, ai chưa.

Chỉ đếm thôi. Chưa gọi ai, chưa sửa gì.

Con số này thường làm chủ doanh nghiệp ngồi im một lúc. Không phải vì nó tệ — mà vì trước đó chưa bao giờ nó được viết ra thành một con số.

Khi lỗ thủng còn là cảm giác thì bạn tranh cãi được với nó. Khi nó thành một con số trên giấy thì hết đường cãi.

Nước hai — vá đúng mối nối đầu tiên

Chỗ rơi nhiều nhất gần như luôn nằm ở đúng một khoảng: từ lúc khách để lại thông tin tới lần liên lạc đầu tiên.

Đặt một quy tắc, ngắn thôi:

“Khách để lại thông tin thì trong mười phút phải có người chạm.”

Không cần là cuộc gọi tư vấn đầy đủ. Một tin nhắn xác nhận đã nhận được, kèm tên người sẽ phụ trách, là đủ cho lần chạm đầu.

Vì sao mười phút? Vì đó là lúc người ta còn đang ngồi trước màn hình, còn đang nghĩ về vấn đề của mình. Nửa ngày sau họ đã sang việc khác, và bạn phải kéo họ quay lại từ đầu — tốn gấp nhiều lần.

Đây là nước đi rẻ nhất trong bài. Nó không tốn một đồng và nó vá đúng cái lỗ to nhất.

Nước ba — dựng chuỗi theo đuổi, để máy nhớ thay người

Năm lần chạm trong mười bốn ngày. Viết sẵn một lần duy nhất, rồi cho chạy tự động.

Không phải năm lần hỏi “anh chị quyết chưa ạ” — hỏi thế thì đến lần thứ hai người ta đã chặn. Mỗi lần chạm cho đi một thứ: một câu trả lời cho thắc mắc hay gặp, một ví dụ người thật, một cách tự làm được ngay cả khi không mua gì.

Nói rõ chỗ này kẻo hiểu nhầm: chuỗi này không thay người bán. Người bán vẫn làm phần của người — nghe, hiểu, thuyết phục, chốt. Chuỗi tự động chỉ làm đúng một việc mà con người làm không nổi:

không để ai bị quên.

Đây đúng là chỗ đội quân không ngủ đáng giá nhất. Không phải để viết bài đăng cho hay. Mà để cái tên hỏi từ thứ Ba tuần trước vẫn còn được chạm vào thứ Sáu tuần này.


Một chuyện nữa, rồi tôi để bạn đi

Tôi kể một chuyện của chính tôi, và nó hơi ngượng.

Tôi có mấy trăm nghìn người theo dõi trên các kênh. Con số ấy nghe thì oai. Suốt một thời gian dài tôi vẫn tưởng đó là tài sản.

Rồi có một hôm tôi ngồi xuống tự hỏi một câu rất đơn giản: những người đó, xem xong một video thì họ đi đâu tiếp?

Câu trả lời là: không đi đâu cả. Họ xem, họ gật gù, họ lướt tiếp.

Tôi không có một cái cửa nào để họ bước vào. Không có chỗ nào để họ để lại tên. Không có gì chờ họ ở phía sau.

Nghĩa là suốt thời gian đó, tôi đứng ngoài thành hô hào rất to, gọi được rất đông người tới — và quên xây cái cổng.

Đó là thế thành thủng ở dạng nặng nhất mà tôi từng tự mắc. Không phải khách rơi sau khi hỏi. Là khách không có chỗ nào để hỏi.

Cái công cụ soi thế trận mà tôi sắp mời bạn dùng ở dưới, thật ra sinh ra từ đúng cái hôm tôi nhìn thẳng vào chuyện này.


Bạn đang hỏng ở đâu?

Thế thành thủng chỉ là một trong năm thế trận tôi hay gặp. Có người hỏng nặng nhất ở đây. Có người tưởng mình hỏng ở đây — vá mãi không đỡ — hoá ra gốc rễ nằm ở thế khác, và sửa nhầm chỗ thì tốn công vô ích.

Tôi có dựng một công cụ để bạn tự soi. Mười lăm câu, khoảng bảy phút, không cần tài khoản, không hỏi thông tin gì trước khi bạn thấy kết quả.

Trả lời xong, bạn biết mình đang hỏng nặng nhất ở thế nào — và ba nước đi đầu tiên cho đúng cái thế đó.

Bảy phút. Ít hơn thời gian bạn vừa bỏ ra để đọc tới đây.


Còn một câu tôi muốn hỏi bạn, và tôi đọc hết phần trả lời:

Trong ba mươi ngày qua, có bao nhiêu người hỏi bạn mà tới giờ vẫn chưa ai liên lạc lại?

Không cần trả lời chính xác. Chỉ cần bạn đếm thật một lần.


P.S. — Nếu bạn đọc xong và nghĩ “bên mình khách ít, chưa cần cái này”, thì ngược lại mới đúng. Càng ít khách thì mỗi người rơi càng đắt. Soi thế trận tại đây — bảy phút.

✉️ Binh thư hằng tuần

Mỗi tuần một thế trận có thật, kèm nước đi đầu tiên. Không quảng cáo, không bán gì trong thư. Không hợp thì bỏ theo dõi bằng một cú bấm.

Tôi không gửi email cho ai khác, và không gửi quá một thư mỗi tuần.


Đọc tiếp trong Binh Thư

👉 Tắt điện thoại ba ngày, công ty bạn còn chạy được không? — thế chủ tướng ôm giáo.

👉 Nhân viên của bạn không lười. Bạn đang giao cho họ việc của một cái máy — thế nuôi quân thừa.

👉 Xem cả năm thế trận — bản đồ ngắn, đọc trong 5 phút.

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *