Gia Cát Duẩn là ai?
Người ta hay mở đầu trang này bằng thành tích. Tôi mở đầu bằng chỗ tôi hỏng — vì đó mới là lý do tôi ngồi được ở ghế quân sư.

Tôi đến đây bằng đường vòng
Tôi bắt đầu bằng việc đào tạo bán hàng trên Shopee. Rồi dạy người ta làm video marketing. Sau đó là dựng hệ thống marketing đa kênh — mạng xã hội, website, trang thu khách, trang bán hàng, quảng cáo, email.
Nghe thì có vẻ đi lên đều. Thật ra mỗi lần chuyển là một lần tôi đang chạy khỏi một chỗ không ra tiền.
Sáu người, và một kết quả
Có giai đoạn tôi thuê sáu người.
- Bốn bạn ngồi văn phòng — viết bài, cắt ghép video, hỗ trợ học viên, phụ việc
- Một bạn làm online — phụ dạy và dựng trang bán hàng
- Một chuyên gia người Trung Quốc — cùng tôi đi tìm mô hình đang thắng bên đó, rồi cùng chốt khách
Tôi nghĩ thêm người là thêm sức. Sáu người thì phải chạy nhanh gấp sáu.
Kết quả là thua lỗ.
Không phải vì họ dở. Mấy bạn đó làm được việc. Vấn đề là tôi bày sai thế — tôi đổ người vào những việc mà lẽ ra không nên cần tới người, rồi tự mình đứng giữa mọi thứ để điều phối. Càng đông, tôi càng bận.
Ba chỗ tôi đốt tiền
Một — tôi đi học rất nhiều. Khoá này tới khoá khác. Về rồi áp dụng được rất ít. Kiến thức thì đầy, mà không có gì thành quy trình chạy được trong công ty mình.
Hai — tôi chạy quảng cáo ra lead rồi để đó. Khách để lại thông tin, tôi gọi được vài hôm rồi việc khác cuốn đi. Tiền quảng cáo vẫn tiêu đều, còn khách thì rơi mất.
Ba — tôi dạy Zoom mà tỷ lệ chốt thấp. Và điều tệ hơn cả tỷ lệ thấp là: tôi không biết vì sao nó thấp. Không đo được thì không sửa được, chỉ có thể đoán.
Hai lần tôi bỏ nghề
Có hai lần tôi rời khỏi việc dạy.
Lần đầu, tôi chuyển sang chỉ dạy cho môi giới bất động sản. Lần sau, tôi thôi dạy hẳn và tự mình đi làm môi giới.
Không phải vì tôi thích nghề đó. Vì lúc ấy dạy học không ra tiền.
Nhìn lại thì lý do rõ hơn nhiều so với lúc đang ở trong đó: tôi đang đứng ngoài làn sóng AI. Tôi vẫn bán cách làm cũ, trong lúc cách làm đó đang mất giá từng tháng.
Năm thế trận không phải lý thuyết
Sau này khi ngồi lại với các chủ doanh nghiệp, tôi thấy họ kể gần đúng những chuyện tôi vừa kể. Và tôi bắt đầu gọi tên chúng.

| Thế trận | Tôi từng đứng trong đó thế nào |
|---|---|
| Chủ tướng ôm giáo | Sáu người mà tôi vẫn phải đứng giữa điều phối mọi việc |
| Nuôi quân thừa | Trả lương cho việc viết bài và cắt video — thứ giờ máy làm thay |
| Không có binh thư | Học rất nhiều, nhưng không biến được thành quy trình chạy trong công ty mình |
| Thành thủng | Quảng cáo ra lead rồi để rơi |
| Đánh trong sương mù | Chốt thấp mà không biết vì sao thấp |
Năm cái tên đó là năm cái hố tôi từng rơi xuống. Tôi không nghĩ ra chúng — tôi bò lên từ chúng.
Giờ tôi làm được gì mà trước không
- Bài đăng Facebook tự viết và tự đăng — nội dung bám đúng nhu cầu khách, không phải ngồi nghĩ mỗi ngày
- Video tự cắt ghép — bằng phần mềm không mất phí
- Tin nhắn và câu hỏi trong nhóm Zalo tự trả lời
- Ebook mồi câu — 100 việc bạn có thể giao cho AI
- Trang thu và lưu thông tin khách — 100viecgiaochoai.giacatduan.com
- Công cụ chẩn đoán — chính bài soi thế trận trên trang này

Không cái nào trong số đó cần thêm một nhân sự.
Ít việc hơn. Kiểm soát tốt hơn.
Hai điều tôi tự ràng buộc
Một — tôi không gọi khách hàng của anh là địch. Kẻ địch là cái thế trận hỏng, không phải con người. Khách là người trong thành — người mình bảo vệ. Ai biến bán hàng thành cuộc đánh nhau với khách thì sớm muộn cũng hết khách.
Hai — quân sư không dạy mưu mẹo. Tôi giúp anh nhìn ra cái thế anh đang đứng, rồi bày nước đi ít tốn máu nhất. Không có mẹo nào làm doanh thu tăng trong bảy ngày mà không đổi cách vận hành. Ai hứa với anh điều đó, anh nên đi chỗ khác.
Người khác dạy AI xong để bạn tự bơi.
Tôi cho mượn ao, cho mượn cần, và giao cả cá cho bạn.
Những buổi ngồi cùng chủ doanh nghiệp



Anh đang đứng trong thế nào?
Tôi mất mấy năm và sáu nhân sự mới gọi tên được năm cái thế này.
Anh mất 7 phút.
